Chelsea đang khiến nhiều người hâm mộ phải chau mày khi hét giá Nicolas Jackson lên mức 100 triệu bảng – con số mà AC Milan chắc chắn không dễ gật đầu. Thương vụ này một lần nữa làm dấy lên tranh cãi về cách The Blues định giá tài sản bóng đá của mình.
Chelsea và chiếc vé vàng 100 triệu bảng cho Nicolas Jackso
Theo nguồn tin của Mitom Live, từ khi gia nhập Stamford Bridge, Jackson mang theo hy vọng trở thành chủ lực trên hàng công. Thế nhưng, anh lại loay hoay giữa những khoảnh khắc lóe sáng rồi chùng xuống bởi áp lực và những biến động bất tận ở đội bóng áo xanh.
Chelsea có lý do để tự tin giữ giá cao. Họ muốn chứng tỏ mình không dễ bị ép giá, đặc biệt trong một thị trường mà Premier League vốn đã bão giá. Nhưng câu hỏi là: liệu một cầu thủ vẫn chưa ổn định phong độ như Jackson có thật sự đáng chạm mốc 100 triệu bảng?
Phía Milan quan tâm Jackson vì nhìn thấy tiềm năng phát triển trong môi trường Serie A, nơi ít áp lực truyền thông hơn Anh. Nhưng để chi ra số tiền gần gấp ba lần khoản Chelsea từng bỏ ra, đội bóng Ý hẳn không đủ mạo hiểm.

Đằng sau con số 100 triệu bảng là cả một triết lý kinh doanh có phần lạnh lùng. Chelsea không giấu ý định bảo vệ giá trị cầu thủ, song lại dễ bị cho là đang biến Jackson thành “tài sản đầu cơ” hơn là trao cơ hội phát triển đúng nghĩa.
Mọi chuyện càng mâu thuẫn nếu nhìn lại quá trình The Blues liên tục thay tướng, xáo trộn đội hình và vẫn chưa vạch ra một lộ trình rõ ràng cho những gương mặt trẻ như Jackson. Áp lực đè nặng, phong độ thất thường âu cũng dễ hiểu.
Trong bối cảnh đó, việc Chelsea kiên quyết giữ giá cao chẳng khác nào tự đóng cánh cửa giải thoát cho Jackson. Một bên muốn tái thiết hàng công, một bên đang gánh áp lực quá lớn mà không chắc còn cơ hội sửa sai.
Về dài hạn, bán Jackson với mức phí hợp lý, để anh tìm kiếm cơ hội hồi sinh ở San Siro, có lẽ là bước đi sáng suốt hơn. Chelsea thu tiền về tái đầu tư, Jackson được đặt niềm tin mới, còn Milan có thêm vũ khí tấn công giàu tiềm năng.

Nhưng nếu The Blues vẫn ôm khư khư con số 100 triệu bảng ấy, đây có thể trở thành “trò đùa” đắt đỏ. Một quyết định tưởng chừng bảo vệ lợi ích tài chính trước mắt, nhưng về lâu dài lại phản tác dụng, càng làm lộ rõ vấn đề lớn hơn: Chelsea đang muốn bán cầu thủ hay thật sự xây dựng một đội bóng ổn định?